Quyền ưu tiên quyết định ai được tính điểm khi cả hai cùng trúng.
Bắn vào khoảng giữa hai nhịp tim là kỹ thuật của xạ thủ giỏi, chi tiết này được mô phỏng ở vài bản thể thao chân thực.
Mỗi loại kiếm quy định vùng khác nhau, đâm trúng ngoài vùng không tính điểm dù thao tác hoàn toàn chính xác. Khoảnh khắc bóng chưa được khống chế là lúc dễ đoạt nhất, chậm một nhịp là họ đã ngẩng đầu và có nhiều lựa chọn.
Buông sớm làm lao cắm sớm còn buông muộn thì lao bay thấp, khoảng thời gian đúng chỉ vài phần trăm giây. Lùi bước là cách phòng thủ đơn giản nhất. Vị trí này không phải người khỏe nhất mà là người giữ nhịp ổn định nhất, đây là điểm nhiều người hiểu nhầm.
Chắn bóng đôi bịt được nhiều góc hơn chắn đơn. Đứng lại nơi vừa đánh khiến nửa sân còn lại bỏ trống, người chơi giỏi khai thác đúng điểm đó ngay cú tiếp theo.
Bóng rổ tính điểm ba nếu ném ngoài vạch cong, còn trong vạch chỉ tính hai điểm bất kể khoảng cách gần xa. Bề mặt phẳng và rộng cho phép kiểm soát tốt hơn, còn dùng đùi thì cầu dễ nảy lệch hướng. Không nên phạm lỗi cá nhân quá năm lần trong một trận bóng rổ.
Nhử đòn khiến đối thủ lộ khoảng trống. Kỹ thuật này biến điểm mạnh của đối phương thành điểm ghi bàn, hiệu quả hơn cố đập xuyên qua khe giữa hai người chắn. Đánh cao sâu là cách lấy lại thời gian khi đang bị dồn ép, tạo khoảng nghỉ để về lại vị trí trung tâm.
Người tấn công trước giữ quyền cho đến khi đòn của họ bị đỡ, đây là luật khiến đấu kiếm khác hẳn các môn đối kháng khác. Đòn thẳng dùng để giữ khoảng cách và thăm dò, còn đòn móc tốn thời gian hơn nên chỉ tung khi đã thấy sơ hở rõ ràng.